Năm 1965, sau khi nhận thấy nhiều người cao tuổi cần bảo hiểm y tế gặp nhiều khó khăn trong việc tiếp cận phúc lợi này, chính phủ liên bang đã sửa đổi Đạo luật an sinh xã hội để tạo ra một chương trình bảo hiểm y tế quốc gia. Chương trình đó được gọi là Medicare.
Tại thời điểm hiện tại, Medicare cung cấp bảo hiểm y tế nhằm giúp bao trả các dịch vụ tương tự như bệnh viện, chẳng hạn như chăm sóc bệnh nhân nội trú tại bệnh viên, các bệnh viện tiếp cận quan trọng, chăm sóc tại cơ sở điều dưỡng có chuyên môn, chăm sóc cuối đời và một số dịch vụ chăm sóc sức khỏe tại nhà. Những loại dịch vụ này được bao trả theo nội dung được gọi là Medicare Phần A.
Bảo hiểm Medicare cũng giúp bao trả các chi phí cho dịch vụ của bác sĩ. Những loại dịch vụ này được bao trả theo nội dung được gọi là Medicare Phần B. Ví dụ, một cuộc hẹn với bác sĩ, chăm sóc ngoại trú, và nhiều dịch vụ dự phòng được bao trả theo Medicare Phần B.
Kể từ năm 2006, Medicare cũng giúp bao trả chi phí thuốc được kê đơn. Nội dung bao trả này được gọi là Medicare Phần D.