Mọi trường hợp phá sản đều có người nhận ủy thác. Người nhận ủy thác không phải là quan toà. Nhiệm vụ của người nhận ủy thác phụ thuộc vào loại phá sản mà người vay nợ đã nộp đơn. Trong Chương 11, 12 hoặc 13, người vay nợ sẽ thực hiện tái tổ chức. Tái tổ chức nghĩa là trả nợ bằng cách thanh toán cho các chủ nợ theo một kế hoạch đã được phê duyệt gọi là kế hoạch tái tổ chức (Chương 11); kế hoạch Chương 12 ; hoặc kế hoạch Chương 13. Trong các chương đó, người nhận ủy thác đánh giá kế hoạch và đề xuất với quan toà phụ trách vụ việc phá sản liệu kế hoạch có nên được "xác nhận" (phê duyệt) hay không.
Trong Chương 12 và Chương 13, người nhận ủy thác nhận được tiền thanh toán mỗi tháng theo kế hoạch của người vay nợ và sau khi lấy một khoản phí nhỏ, trả số tiền còn lại cho các chủ nợ theo kế hoạch đã được xác nhận của người vay nợ.
Trong Chương 7, người vay nợ sẽ thanh lý, nghĩa là họ nói với các chủ nợ rằng họ không thể thanh toán cho các chủ nợ nữa. Họ để người nhận ủy thác thanh lý (bán, lấy) bất kỳ tài sản nào không được miễn trừ. Tuy nhiên, người vay nợ được phép "miễn trừ" (bảo vệ) hầu hết các tài sản cơ bản để có một khởi đầu mới sau khi thủ tục phá sản kết thúc. Do đó, hầu hết các vụ việc theo Chương 7 đều kết thúc nhanh chóng dưới dạng vụ việc "không có tài sản". Trong những trường hợp này, người nhận ủy thác nộp báo cáo lên tòa án phá sản nói rằng không còn tài sản nào có thể thanh lý để trả nợ cho các chủ nợ. Nhiệm vụ của người nhận ủy thác theo Chương 7 được quy định trong mục 704 Tiêu đề 11 Bộ luật Hoa Kỳ.
Nếu người vay nợ có tài sản không được miễn trừ thanh lý như ngôi nhà thứ hai, hoặc nhiều ô tô hơn số tài xế trong hộ gia đình của người vay nợ thì người nhận ủy thác sẽ bán những tài sản không được miễn trừ thanh lý đó. Sau khi lấy tiền phí, người nhận ủy thác trả phần tiền còn lại cho một số hoặc tất cả các chủ nợ đã nộp tài liệu gọi là bằng chứng yêu cầu bồi thường cho tòa án phá sản.