Chương 7 là thanh lý. Chương 13 là tái tổ chức.
Theo Chương 7, người nhận ủy thác sẽ xem xét các giấy tờ của người vay nợ để xem liệu họ có bất kỳ tài sản nào có thể bán đi để trả tiền cho chủ nợ hay không. Tuy nhiên, những thứ cơ bản nhất mà mọi người sở hữu có thể được bảo vệ trước người nhận ủy thác bằng cách sử dụng miễn tịch biên. Vì vậy, trong hầu hết các vụ kiện theo Chương 7 đối với các cá nhân (không phải doanh nghiệp), họ không có gì bị thanh lý do không có tài sản.
Chương 13 là kế hoạch trả nợ cho chủ nợ do người mắc nợ đề xuất. Chủ nợ và người nhận ủy thác có thể từ chối kế hoạch đề xuất đó. Quan tòa phá sản quyết định có chấp thuận (xác nhận) kế hoạch hay không.
Sau khi kế hoạch theo Chương 13 được xác nhận, người vay nợ và chủ nợ sẽ làm theo kế hoạch đó: Mọi người đều phải tuân thủ kế hoạch. Chỉ có một cách để thay đổi các điều khoản trong kế hoạch theo Chương 13 đã xác nhận. Người vay nợ có thể nộp đơn kiến nghị yêu cầu quan tòa phá sản cho phép sửa đổi các điều khoản trong kế hoạch theo Chương 13 đã xác nhận. Ví dụ, người vay nợ có thể đã thay đổi công việc và công việc mới đó kiếm được ít tiền hơn, do đó cần giảm bớt khoản tiền thanh toán trong kế hoạch theo Chương 13.