Chấp nhận những hạn chế về khế ước chuyển nhượng
Bất động sản
Hạn chế về khế ước chuyển nhượng, còn gọi là giao ước hạn chế, là thỏa thuận pháp lý có thể ảnh hưởng đến việc sử dụng và thụ hưởng tài sản. Các nhà phát triển có thể áp đặt những giao ước này vào quy mô và địa điểm của công trình, nhằm lên kế hoạch sửa chữa và các mục đích sử dụng tài sản khác. Hạn chế về khế ước chuyển nhượng phải hợp lý, hợp pháp và không đi ngược lại chính sách công có hiệu lực thực thi. Trong trường hợp xảy ra xung đột, những hạn chế về khế ước chuyển nhượng và sắc lệnh phân vùng có nội dung chồng chéo nhau sẽ được áp dụng trên cơ sở quy định khắt khe hơn.
Chúng tôi xin gửi lời cảm ơn đặc biệt tới Trung tâm Bất động sản Texas A&M. Bài viết này được trích từ tài liệu Chấp nhận những hạn chế về khế ước chuyển nhượng của Trung tâm Bất động sản Texas A&M. Bài viết này được sửa đổi lần cuối vào tháng 9 năm 2013.
Hạn chế về khế ước chuyển nhượng là gì?
Hạn chế về khế ước chuyển nhượng là phương tiện được xác lập quy định việc sử dụng đất. Những hạn chế về khế ước chuyển nhượng nếu được thực hiện phù hợp sẽ quản lý các vấn đề như (1) mục đích sử dụng tài sản và (2) kiểu loại, đặc điểm và vị trí của tòa nhà hoặc các công trình khác.
Hạn chế về khế ước chuyển nhượng còn được gọi là giao ước hạn chế.
Ví dụ: Một số chủ nhà muốn thực hiện thay đổi kết cấu để tân trang ngôi nhà cũ của mình. Nhà thầu cho rằng việc sửa đổi đề xuất sẽ vi phạm hạn chế về khế ước chuyển nhượng, trong đó yêu cầu 51 phần trăm ngoại thất của ngôi nhà phải xây bằng gạch hoặc bằng đá. Hạn chế này do nhà phát triển ban đầu áp dụng cho khu phân lô.
Hạn chế về khế ước chuyển nhượng hợp lệ cần đáp ứng những tiêu chí gì?
Trước tiên, bên áp đặt hạn chế phải sở hữu lô đất; sau đó các hạn chế có thể được áp dụng trong các khế ước sau hoặc được lưu hồ sơ kèm phần phân lô.
Hạn chế về khế ước chuyển nhượng có hai hình thức nào?
Hạn chế về khế ước chuyển nhượng có thể xuất hiện dưới hai hình thức. Hình thức thứ nhất được gọi là giao ước cá nhân, hình thức còn lại là giao ước thực tế.
Giao ước cá nhân chỉ có hiệu lực ràng buộc giữa người chuyển nhượng hiện tại và người nhận chuyển nhượng. Chủ sở hữu sau này sẽ không bị ảnh hưởng.
Giao ước thực tế ảnh hưởng trực tiếp đến việc sử dụng và thụ hưởng bất động sản. Giao ước này "đi cùng với đất" hoặc liên quan mật thiết với bất động sản. Điều này có nghĩa là giao ước và bất động sản không thể tách rời sau khi giao ước được lập. Tất cả những người nhận chuyển nhượng sau đó sẽ phải tuân thủ giao ước dù cho văn bản chuyển nhượng có đề cập rõ các hạn chế hay không. Hệ quả là, không chỉ người chuyển nhượng và người nhận chuyển nhượng ban đầu mà cả các chủ sở hữu kế tiếp của bất động sản sẽ có quyền hưởng các lợi ích cũng như chịu trách nhiệm thi hành nghĩa vụ của mình.
Vì sao nhà phát triển lại sử dụng hạn chế về khế ước chuyển nhượng?
Hạn chế về khế ước chuyển nhượng đã trở thành công cụ phổ biến cho các nhà phát triển bảo toàn và bảo vệ giá trị của đất, nhờ đó giúp bất động sản này trở nên hấp dẫn hơn với người mua. Các nhà phát triển sử dụng các giao ước hạn chế (hoặc hạn chế phân lô) để quản lý quy mô và địa điểm của công trình; chất lượng, chi phí và thiết kế của kết cấu sửa chữa; yêu cầu về khoảng lùi và sân; phong cách kiến trúc và các mục đích sử dụng khác của bất động sản. Ngoài ra, hoạt động của chủ sở hữu cũng có thể được quản lý. Ví dụ, một số doanh nghiệp thương mại có thể bị cấm kinh doanh trong lĩnh vực nhà ở độc quyền.
Có phải tất cả các giao ước hạn chế đều có hiệu lực thi hành không?
Không phải giao ước hạn chế nào cũng có hiệu lực thi hành.
Người chuyển nhượng có quyền áp đặt và thi hành các hạn chế với điều kiện là những hạn chế này:
(1) hợp lý về mặt bản chất,
(2) không vô đạo đức hoặc không bất hợp pháp
(3) không đi ngược lại chính sách công.
Giao ước hạn chế ngăn những người thuộc một số chủng tộc hoặc tôn giáo nhất định mua bán hay chuyển nhượng hoặc sở nữu bất động sản sẽ không có hiệu lực thi hành. Nếu giao ước hạn chế không rõ ràng hoặc không được nêu cụ thể, mọi hoài nghi sẽ được giải quyết trên cơ sở quyền tự do sử dụng bất động sản và khả năng thi hành của hạn chế. Hạn chế về khế ước chuyển nhượng đã trở thành công cụ phổ biến cho các nhà phát triển bảo toàn và bảo vệ giá trị của đất, nhờ đó giúp bất động sản này trở nên hấp dẫn hơn với người mua. Các giao ước chỉ có hiệu lực ràng buộc giữa người chuyển nhượng hiện tại và người nhận chuyển nhượng.
Các bài viết có liên quan
-
Hiểu về chứng thư bảo đảm chung
Bài viết này cung cấp thông tin về bảo đảm ngụ ý, bảo đảm rõ ràng và lừa đảo mà bên bán cần lưu ý. -
Loại bỏ những quy định mang tính phân biệt đối xử khỏi khế ước chuyển nhượng
Những quy định trong khế ước chuyển nhượng tài sản phân biệt đối xử dựa trên chủng tộc, màu da, tôn giáo hoặc quốc tịch bị vô hiệu và có thể bị loại bỏ. -
Thuế tài sản và miễn giảm thuế nhà đất
Bài viết này thảo luận về việc miễn thuế nhà đất.